Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

Nhạc sĩ Tuấn Khanh: Trò vui, nhưng phải phục vụ cho cái đúng


Nỗi thất vọng của khán giả về một số chương trình TH thực tế sau nghi án dàn xếp kết quả như giọt nước tràn ly. Tuổi Trẻ Online đã trao đổi với Nhạc sĩ Tuấn Khanh. Có thể tìm hiểu thêm Nhạc sĩ Tuấn Khanh tại https://www.dkn.tv/trong-nuoc/nhac-si-tuan-khanh-len-tieng-truoc-phat-bieu-cua-tuong-chung-ve-phap-luan-cong.html




* Anh có theo dõi xìcăngđan vụ lộ clip được cho là dàn xếp kết quả của chương trình The Voice - Giọng hát Việt? Là một người của công chúng và gắn bó với những chương trình truyền hình thực tế, Nhạc sĩ Tuấn Khanh có quan điểm, thái độ và tiếp nhận sự kiện đó như thế nào?

Ý thức của thí sinh trong xìcăngđan này cũng đáng trách. Chỉ có ở Việt Nam, các gameshow lớn như vậy mới xảy ra chuyện thí sinh luôn nhảy bổ vào những người có trách nhiệm để tìm cơ hội. Chương trình mà dễ dãi cho thí sinh tiếp cận quá gần với huấn luyện viên, giám khảo, cũng như các cá nhân có trách nhiệm thì không thể giữ mình trung dung...

- Rất dễ dàng nhìn ra rằng các nguyên tắc cần phải giữ của một chương trình, chu đáo như sách hướng dẫn thực hiện chương trình gốc (bible) đã bị xem nhẹ. Tất cả những điều diễn ra cho thấy êkip, nhà tổ chức... đã khá vội vàng trong việc hình thành show này. Điều này không riêng chỉ ở The Voice - Giọng hát Việt, mà hầu hết các gameshow mua lại từ nước ngoài đều mắc sai lầm như vậy.

Ở Việt Nam, thói quen của đối thoại thường là nói chơi như thật, nói thật như nói chơi. Khi có chuyện thì trở thành tai họa. Tôi nghĩ Phương Uyên nói theo một cách không chính thức để tạo không khí trong cuộc đối thoại, nhưng khi đem ra trước công chúng, mọi thứ được đong đếm về danh dự, trách nhiệm... khiến chuyện trở nên rất lớn, không thể xem nhẹ được.

* Đối với các game show như The Voice, Vietnam Idol, Vietnam’s Got Talent, Vietnam Next Top Model… nhiều khi khán giả xem đó đơn giản chỉ là một chương trình truyền hình thực tế mang tính giải trí, còn nhà sản xuất đòi hỏi phải mang lại lợi nhuận, có nghĩa là mang tính chất thương mại, trong khi đó nhiều người lại kỳ vọng những tài năng sẽ được phát hiện qua những chương trình đó. Theo anh, làm thế nào để cân bằng được tính giải trí, tính thương mại và sự kỳ vọng tìm kiếm tài năng trong những chương trình như vậy?

- Ở Nhật mỗi năm có cả trăm trò chơi truyền hình, cái thì vô bổ, cái thì vô duyên, cái thì cảm động... nhưng ai cũng biết đó là “trò chơi”. Kết quả chung cuộc chỉ là một event và tạo ra niềm vui thuần túy. Và từ nhiều năm nay, khi chúng ta chứng kiến The Voice hay American Idol ở Mỹ, dù gọi tên nó như thế nào, ai cũng biết đó không đơn giản là “trò chơi”. Nhân lực từ những “trò chơi” này đóng góp cho sự phát triển nền âm nhạc Mỹ không phải là ít.

Không thể phủ nhận bất kỳ sự thành công nào hiện nay mà lại thiếu giá trị của đồng tiền, nhưng để cân bằng được thì thật nhiêu khê. Toàn bộ xung quanh ta tràn ngập những cuộc vui, nhưng sau đó là trống rỗng. Một ngôi sao - tạm gọi vậy - thoát ra từ một chương trình, rồi sẽ làm gì, ra sao, về đâu trong một xã hội công nghiệp biểu diễn sơ khai này?

* Nhạc sĩ Tuấn Khanh
 vừa là một nhạc sĩ, là người của công chúng, nhưng cũng là một khán giả, anh có sự chia sẻ nào với các khán giả bình thường khác khi đón nhận một chương trình truyền hình thực tế? Khán giả có nên kỳ vọng quá nhiều rồi dẫn đến thất vọng vào những chương trình này hay không?

- Không, tôi nghĩ những khán giả truyền hình đã bước qua giai đoạn kỳ vọng vào các kết quả. Khi chúng ta xài chữ kỳ vọng, tức chúng ta cũng tự huyễn hoặc mình trước thực tế của các chương trình truyền hình lâu nay. Tôi tin rằng đa số khán giả bây giờ chỉ đơn giản tìm đến các chương trình thi thố như là một cuộc vui trước giờ đi ngủ. Những phản ứng về kết quả, chuyện bê bối... mà chúng ta nhìn thấy lúc này, cũng chỉ là sự tức giận mang tính bản năng trước các sự kiện bị coi là quá đỗi xem thường con người mà thôi, chứ không phải vì họ quá yêu chương trình A hay thí sinh B nào đó.

* Chương trình truyền hình thực tế nào cũng cần có kịch bản, chiêu trò, công thức để thu hút khán giả nhưng đâu là giới hạn cần thiết cho những chiêu trò đó?

- Tôi nghĩ chúng ta cần phân biệt rõ. Chiêu trò là cách mà người sử dụng nó xem người đối diện là ít thông minh hơn mình, nhằm đối phó với từng chặng đường. Khác với kịch bản là đường dẫn chính cho câu chuyện, được chủ định ngay từ đầu. Đúng là chương trình nào cũng cần có kịch bản - nhưng kịch bản hay thì ít cần đến chiêu trò.

Còn về chuyện tìm một giới hạn cho chiêu trò của truyền hình hiện nay, tôi nghĩ khó lắm. Vì như tôi đã nói, người làm gameshow bây giờ hay tự cho là mình thông minh hơn khán giả nên luôn có sản xuất chiêu trò. Tiếc là thực tế thì ngược lại, nên mọi thứ bê bối và trơ trẽn giờ đây ít có giới hạn.

* Thực tế có dấu hiệu một số chương trình tự tạo ra xìcăngđan quá đà, tìm mọi cách gây xìcăngđan để thu hút người xem, thậm chí dàn xếp kết quả, tác động và chi phối đến kết quả. Vậy trách nhiệm của giám khảo, của nhà sản xuất đối với khán giả trong những trường hợp này như thế nào?

- Tôi nhớ đến 10 năm trước, khi tôi bước vào những chương trình, ánh mắt của những người làm nhìn thẳng nhau, cứ cả quyết cho sự thật và điều đúng nhất. Giờ thì không, để tạo một rating truyền hình và lợi nhuận thì họ cứ nháy mắt với nhau không ngần ngại. Thời của nhà tài trợ gọi vào gửi cháu, con, thời của đại gia nhắn tin bảo trợ và gửi gắm em út thì khó mà đi một đường thẳng lắm. Trách nhiệm của những người sản xuất đó chính là phải có lương tâm...

* Khi làm giám khảo của một số chương trình truyền hình thực tế, anh có chịu áp lực đến từ nhà sản xuất?  Nếu đứng trước tình huống quyết định của mình có thể làm cho khán giả phản ứng, hoài nghi nhưng lại phù hợp với lợi ích của nhà sản xuất thì anh lựa chọn như thế nào?

Từ khóa: nhac si Tuan Khanh. Có thể tìm hiểu thêm nhac si Tuan Khanh tại https://www.dkn.tv/trong-nuoc/nhac-si-tuan-khanh-len-tieng-truoc-phat-bieu-cua-tuong-chung-ve-phap-luan-cong.html

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Bình Luận Tới Cái Chết Của Đổng Trác Trong Truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa Chuyện Sống Chết Đã ��ược Định Trước

Tam Quốc Diễn tức là 1 trong tứ đại danh tác văn học cổ điển nổi tiếng của Trung Quốc, lúc tôi còn học trung học đã từng đọc qua, chậm tiến độ là cuốn tiểu thuyết duy nhất mà tôi xem thời trung học. thời kì trôi qua đã lâu, ký ức lúc bấy giờ cũng đã nhạt nhòa, hơn nữa lúc Đó chỉ đọc như kiểu cưỡi ngựa xem hoa, căn bản ko hiểu gì cả. hiện nay đã là thời đại Internet, tuy ko cần phải tốn tiền sắm sách nữa, trong máy tính của mình đã vận chuyển về đa số sách điện tử, nhưng sách thì rộng rãi nhưng mà không sở hữu phổ thông thời kì để đọc. Đúng như câu người ta thường kể, khi với thời giờ đọc sách lại ko với tiền, đợi tới khi mang tiền rồi thì lại ko sở hữu thời kì để xem sách nữa.



một lần đột nhiên, tôi có cơ hội xem phim Tam Quốc Diễn Nghĩa trên truyền hình, xem tới đoạn "Cái chết của Đổng Trác", bỗng nhiên phát hiện Đổng Trác trên phố đến đế đô mang nghe thấy một bài đồng dao: "Thiên lý thảo, hà thanh thanh? Thập nhật bốc, bất đắc sinh" (Cỏ nghìn dặm, xanh được sao? Trong mười ngày, không được sống). Trong phim Tam Quốc Diễn Nghĩa, một người đàn ông vội vàng đuổi đám trẻ đi, rồi còn kể, bài đồng dao này với ý nhắc rằng Đổng Trác sắp phải chết, nên ông ta lo sợ Đổng Trác sẽ khiến hại lũ trẻ. Xem đến đoạn phim Tam Quốc Diễn Nghĩa này, tôi bất giác cảm thấy hiếu kỳ, nên quyết định mở sách điện tử Tam Quốc Diễn Nghĩa ra xem lại, vừa xem qua, quả nhiên thấy sở hữu bài đồng dao này. Ngoài bài đồng dao này ra, tôi còn phát hiện thấy trước dòng chết của Đồng Trác đã có tất cả điềm báo khác nữa, tổng cùng mang hơn năm điềm báo:

Đổng Trác ra khỏi thung lũng, lên xe, quân sĩ tiền hô hậu ủng, hướng về Trường An. Đi chưa được 30 dặm, loại xe đang chạy bỗng gãy 1 bánh, Trác xuống xe cưỡi ngựa. Lại đi chưa được 10 dặm, ngựa ngẫu nhiên lồng lên gầm thét dữ tợn, dứt đứt dây cương. Trác hỏi Lý Túc rằng: "Xe gãy bánh, ngựa đứt cương là điềm gì?" Túc đáp: "Là điềm báo Thái sư sẽ nối ngôi nhà Hán, thay cũ đổi mới, sẽ ngồi kiệu ngọc lặng vàng." Trác vui vẻ tin lời. Hôm sau, đang lúc đi, bỗng một cơn gió dữ nổi lên ầm ầm, mây kéo nghịt trời. Trác hỏi Túc rằng: "Thế này là thế nào?" Túc thưa: "Chúa công nối ngôi rồng, tất sẽ với ráng hồng mây tía, để tăng thêm sự oai nghiêm của Trời." Trác nghe lấy khiến cho lọt tai. khi đến bên ngoài thành, bá quan đều ra nghênh đón. Chỉ mang Lý Nho cáo bệnh ở nhà, không ra đón được. Trác vào tướng phủ, Lữ Bố theo cộng. Trác nói: "Ta lên ngôi Cửu Ngũ chí tôn, ngươi sẽ thống lĩnh binh mã thiên hạ."

Lữ Bố lạy tạ, rồi vào lều nghỉ ngơi. Đang đêm, với 10 đứa trẻ hát rong ngoài con đường thị trấn, gió đưa tiếng hát vào tận màn. Hát rằng: "Cỏ nghìn dặm, xanh thế nào? Trong mười ngày, không được sống." Tiếng hát người nào oán bi thương. Trác hỏi Lý Túc rằng: "Bài đồng dao này hung cát thế nào?" Túc đáp: "Ý là họ Lưu bị diệt, họ Đổng lên thay."

Mờ sáng hôm sau, Trác sai bày lễ phẩm với vào triều, bỗng thấy một Đạo nhân mặc áo xanh, đầu đội khăn trắng, tay cầm 1 chiếc sào dài, trên buộc mảnh vải dài 1 trượng, hai đầu viết hai chữ "khẩu". Trác hỏi Túc: "Đạo nhân này có ý gì?" Túc nói: "Đó là 1 kẻ điên!" Rồi lệnh binh sĩ đuổi đi.

các điềm báo trong http://chanhkien.org/ như: xe gãy bánh, ngựa đứt cương, mây đen nghịt trời, tiếng trẻ hát trong đêm, cộng với Đạo nhân cầm sào,… kỳ thực đều là điềm báo về chiếc chết của Đổng Trác; chẳng qua là Lý Túc, người giải điềm báo cho Đổng Trác, cũng là người muốn lấy mạng y, nên đã cố tình giải sai hàm nghĩa của những điềm báo này.

Dưới đây chúng ta hãy xem hàm nghĩa thật sự của những điềm báo này:

Ba điềm báo trước hết là xe gãy bánh, ngựa đứt cương, mây đen nghịt trời, những hiện tượng bất thường này chỉ là cảnh báo nghiêm trọng, chứ ko nhắc rõ thêm điều gì, nhưng tiếng trẻ hát trong đêm cùng sở hữu Đạo nhân cầm sào ở phía sau đã kể rõ về chiếc chết của Đổng Trác cộng sở hữu người giết mổ y.

Bài đồng dao trong Tam Quốc Diễn Nghĩa "Thiên lý thảo, hà thanh thanh! Thập nhật bốc, bất đắc sinh" (Cỏ nghìn dặm, xanh thế nào! Trong mười ngày, không được sống). Kỳ thực đây là 1 dạng đố chữ, "thiên lý thảo" (千里草), đây là chữ 'Đổng' (董), ám chỉ họ của Đổng Trác; "hà thanh thanh", 'hà' chính là "như thế nào được", chẳng thể giữ được xanh tươi "thanh thanh", vậy không phải khô héo thì là gì, thực ra là chỉ loại chết; "thập nhật bốc" (十日卜) ghép thành chữ 'Trác' (卓), ám chỉ tên của Đổng Trác; "bất đắc sinh" càng đề cập rõ hơn là Đổng Trác gần phải chết.

Còn về "Đạo nhân cầm sào" xuất hiện ở đoạn sau, đầu đội khăn trắng là chỉ "để tang", người chết rồi mới phải để tang; 2 đầu của tấm vải trên cây sào lần lượt viết 2 chữ 'khẩu' (口), 2 chữ 'khẩu' này ghép lại thì chính là chữ 'Lữ' (吕), đây ám chỉ họ của Lữ Bố; vậy là tấm vải trên cây sào là chỉ tên của Lữ Bố. "Đạo nhân cầm sào" đã chỉ rõ người giết thịt Đổng Trác chính là Lữ Bố.

Văn hóa chính thống của Trung Hoa tin vào sự tồn tại của Thần Phật, nền văn hóa cổ đại này chính là văn hóa nửa Thần. những điều xuất hiện trước khi Đổng Trác chết thực ra là những điềm báo.

mang thể sở hữu người nói đây là tiểu thuyết, những điều trong tiểu thuyết rút cuộc cũng chỉ là hư cấu mà thôi. mặc dầu Tam Quốc Diễn nghĩa là bảy phần thực ba phần hư nên chẳng thể kể rõ rằng sự thực lịch sử chính là như vậy. tuy nhiên, những gì ghi chép trong cuốn sách sử Tam Quốc Chí và Hán Mạt anh hùng ký của Vương Sán thời bấy giờ, so mang Tam Quốc Diễn Nghĩa đa số là giống nhau, nếu bài đồng dao nhắc trên, trong Hán Mạt anh hùng ký được đề cập đến như sau:

"Lúc bấy giờ sở hữu lời đồn rằng: 'thiên lý thảo, hà thanh thanh, thập nhật bốc, do bất sinh'; lại thêm bài hát 'Đổng đào' (Đổng Trác bỏ trốn). Cũng lại mang Đạo sĩ viết một chữ 'Lữ' trên tấm vải trước mặt Trác, Trác không biết chậm tiến độ là Lữ Bố. lúc Trác vào triều, binh mã đứng chật hai bên, từ doanh trại tới hoàng cung, triều thần dẫn đầu nghênh đón. Con ngựa quỵ xuống chẳng thể đi tiếp được, Trác rất muốn dừng lại, Bố khuyên hãy đi tiếp, từ Trung Giáp mà vào trong cung."

Từ khóa: Tam quoc dien nghia