Nỗi thất vọng của khán giả về một số chương trình TH thực tế sau nghi án dàn xếp kết quả như giọt nước tràn ly. Tuổi Trẻ Online đã trao đổi với Nhạc sĩ Tuấn Khanh. Có thể tìm hiểu thêm Nhạc sĩ Tuấn Khanh tại https://www.dkn.tv/trong-nuoc/nhac-si-tuan-khanh-len-tieng-truoc-phat-bieu-cua-tuong-chung-ve-phap-luan-cong.html
* Anh có theo dõi xìcăngđan vụ lộ clip được cho là
dàn xếp kết quả của chương trình The Voice - Giọng hát Việt? Là một người của
công chúng và gắn bó với những chương trình truyền hình thực tế, Nhạc sĩ Tuấn
Khanh có quan điểm, thái độ và tiếp nhận sự kiện đó như thế nào?
Ý thức của thí sinh trong xìcăngđan này cũng đáng
trách. Chỉ có ở Việt Nam, các gameshow lớn như vậy mới xảy ra chuyện thí sinh
luôn nhảy bổ vào những người có trách nhiệm để tìm cơ hội. Chương trình mà dễ
dãi cho thí sinh tiếp cận quá gần với huấn luyện viên, giám khảo, cũng như các
cá nhân có trách nhiệm thì không thể giữ mình trung dung...
- Rất dễ dàng nhìn ra rằng các nguyên tắc cần phải
giữ của một chương trình, chu đáo như sách hướng dẫn thực hiện chương trình gốc
(bible) đã bị xem nhẹ. Tất cả những điều diễn ra cho thấy êkip, nhà tổ chức...
đã khá vội vàng trong việc hình thành show này. Điều này không riêng chỉ ở The
Voice - Giọng hát Việt, mà hầu hết các gameshow mua lại từ nước ngoài đều mắc
sai lầm như vậy.
Ở Việt Nam, thói quen của đối thoại thường là nói
chơi như thật, nói thật như nói chơi. Khi có chuyện thì trở thành tai họa. Tôi
nghĩ Phương Uyên nói theo một cách không chính thức để tạo không khí trong cuộc
đối thoại, nhưng khi đem ra trước công chúng, mọi thứ được đong đếm về danh dự,
trách nhiệm... khiến chuyện trở nên rất lớn, không thể xem nhẹ được.
* Đối với các game show như The Voice, Vietnam Idol,
Vietnam’s Got Talent, Vietnam Next Top Model… nhiều khi khán giả xem đó đơn giản
chỉ là một chương trình truyền hình thực tế mang tính giải trí, còn nhà sản xuất
đòi hỏi phải mang lại lợi nhuận, có nghĩa là mang tính chất thương mại, trong
khi đó nhiều người lại kỳ vọng những tài năng sẽ được phát hiện qua những
chương trình đó. Theo anh, làm thế nào để cân bằng được tính giải trí, tính
thương mại và sự kỳ vọng tìm kiếm tài năng trong những chương trình như vậy?
- Ở Nhật mỗi năm có cả trăm trò chơi truyền hình,
cái thì vô bổ, cái thì vô duyên, cái thì cảm động... nhưng ai cũng biết đó là
“trò chơi”. Kết quả chung cuộc chỉ là một event và tạo ra niềm vui thuần túy.
Và từ nhiều năm nay, khi chúng ta chứng kiến The Voice hay American Idol ở Mỹ,
dù gọi tên nó như thế nào, ai cũng biết đó không đơn giản là “trò chơi”. Nhân lực
từ những “trò chơi” này đóng góp cho sự phát triển nền âm nhạc Mỹ không phải là
ít.
Không thể phủ nhận bất kỳ sự thành công nào hiện nay
mà lại thiếu giá trị của đồng tiền, nhưng để cân bằng được thì thật nhiêu khê.
Toàn bộ xung quanh ta tràn ngập những cuộc vui, nhưng sau đó là trống rỗng. Một
ngôi sao - tạm gọi vậy - thoát ra từ một chương trình, rồi sẽ làm gì, ra sao, về
đâu trong một xã hội công nghiệp biểu diễn sơ khai này?
* Nhạc sĩ Tuấn Khanh
vừa là một nhạc
sĩ, là người của công chúng, nhưng cũng là một khán giả, anh có sự chia sẻ nào
với các khán giả bình thường khác khi đón nhận một chương trình truyền hình thực
tế? Khán giả có nên kỳ vọng quá nhiều rồi dẫn đến thất vọng vào những chương
trình này hay không?
- Không, tôi nghĩ những khán giả truyền hình đã bước
qua giai đoạn kỳ vọng vào các kết quả. Khi chúng ta xài chữ kỳ vọng, tức chúng
ta cũng tự huyễn hoặc mình trước thực tế của các chương trình truyền hình lâu
nay. Tôi tin rằng đa số khán giả bây giờ chỉ đơn giản tìm đến các chương trình
thi thố như là một cuộc vui trước giờ đi ngủ. Những phản ứng về kết quả, chuyện
bê bối... mà chúng ta nhìn thấy lúc này, cũng chỉ là sự tức giận mang tính bản
năng trước các sự kiện bị coi là quá đỗi xem thường con người mà thôi, chứ
không phải vì họ quá yêu chương trình A hay thí sinh B nào đó.
* Chương trình truyền hình thực tế nào cũng cần có kịch
bản, chiêu trò, công thức để thu hút khán giả nhưng đâu là giới hạn cần thiết
cho những chiêu trò đó?
- Tôi nghĩ chúng ta cần phân biệt rõ. Chiêu trò là
cách mà người sử dụng nó xem người đối diện là ít thông minh hơn mình, nhằm đối
phó với từng chặng đường. Khác với kịch bản là đường dẫn chính cho câu chuyện,
được chủ định ngay từ đầu. Đúng là chương trình nào cũng cần có kịch bản -
nhưng kịch bản hay thì ít cần đến chiêu trò.
Còn về chuyện tìm một giới hạn cho chiêu trò của
truyền hình hiện nay, tôi nghĩ khó lắm. Vì như tôi đã nói, người làm gameshow
bây giờ hay tự cho là mình thông minh hơn khán giả nên luôn có sản xuất chiêu
trò. Tiếc là thực tế thì ngược lại, nên mọi thứ bê bối và trơ trẽn giờ đây ít
có giới hạn.
* Thực tế có dấu hiệu một số chương trình tự tạo ra
xìcăngđan quá đà, tìm mọi cách gây xìcăngđan để thu hút người xem, thậm chí dàn
xếp kết quả, tác động và chi phối đến kết quả. Vậy trách nhiệm của giám khảo, của
nhà sản xuất đối với khán giả trong những trường hợp này như thế nào?
- Tôi nhớ đến 10 năm trước, khi tôi bước vào những
chương trình, ánh mắt của những người làm nhìn thẳng nhau, cứ cả quyết cho sự
thật và điều đúng nhất. Giờ thì không, để tạo một rating truyền hình và lợi nhuận
thì họ cứ nháy mắt với nhau không ngần ngại. Thời của nhà tài trợ gọi vào gửi
cháu, con, thời của đại gia nhắn tin bảo trợ và gửi gắm em út thì khó mà đi một
đường thẳng lắm. Trách nhiệm của những người sản xuất đó chính là phải có lương
tâm...
* Khi làm giám khảo của một số chương trình truyền
hình thực tế, anh có chịu áp lực đến từ nhà sản xuất? Nếu đứng trước tình huống quyết định của mình
có thể làm cho khán giả phản ứng, hoài nghi nhưng lại phù hợp với lợi ích của
nhà sản xuất thì anh lựa chọn như thế nào?
Từ khóa: nhac si Tuan Khanh. Có thể tìm hiểu thêm nhac si Tuan Khanh tại https://www.dkn.tv/trong-nuoc/nhac-si-tuan-khanh-len-tieng-truoc-phat-bieu-cua-tuong-chung-ve-phap-luan-cong.html
